Những ngày này, phố phường rực rỡ cờ hoa, lòng người rộn ràng trong không khí của ngày Tết Độc lập. Người người sum họp bên những mâm cơm gia đình tươm tất, gặp gỡ bạn bè bên những quán cà phê hay lưu lại không khí ngày lễ trong những chuyến đi, chia sẻ cảm xúc trên mạng xã hội. Sắc cờ đỏ, những chương trình văn nghệ, những cuộc vui… khiến ngày Quốc khánh thực sự trở thành một ngày hội lớn.

Giữa sự đủ đầy ấy, tôi lại nhớ những mùa Tết Độc lập của tuổi thơ. Tôi sinh vào cuối thập niên 80, khi đất nước đã bước vào thời kỳ đổi mới, nhưng dư âm của những tháng ngày gian khó vẫn còn in hằn trong nếp sống mỗi gia đình. Mẹ chắt chiu từng đồng, bố tranh thủ tăng gia sau giờ làm. Những thứ hôm nay rất đỗi bình thường như một bộ quần áo mới, gói bánh kẹo hay bữa cơm có thêm món ngon, thì ngày ấy, hầu như gia đình nào cũng phải cân nhắc.
Trước ngày 2/9, loa truyền thanh của xóm rộn ràng những bài ca về Đảng, Bác Hồ, quê hương, đất nước. Xen giữa những bản nhạc là tiếng bác trưởng thôn nhắc các gia đình treo cờ, dọn dẹp đường làng. Bố tôi lấy lá cờ Tổ quốc được gấp cẩn thận từ trong tủ ra giũ lại phẳng phiu. Lá cờ đỏ sao vàng được treo lên trước hiên nhà, đơn sơ vậy thôi mà khiến cả khoảng sân như bừng sáng.

Các anh trai tôi hăng hái luyện tập cùng đội bóng của xóm để chuẩn bị thi đấu. Chị gái thì tập văn nghệ ở hội quán. Người lớn mỗi người một việc, trẻ con chúng tôi cũng chạy lăng xăng, lòng phấn chấn lạ thường.
Sáng mùng 2/9, chẳng cần mẹ gọi nhiều, đứa nào cũng tự giác dậy sớm. Bộ quần áo tươm tất nhất được lấy ra mặc. Đó thường là chiếc áo sơ mi trắng, chiếc quần xanh tím than mẹ mua để dành cho năm học mới. Quần áo mới chưa chắc đã vừa người, có chiếc còn rộng thùng thình vì mẹ tính cho chúng tôi mặc trong vài năm. Thế nhưng, khi được mặc vào ngày lễ thì đứa nào cũng thấy mình bảnh bao hẳn.
Bố mẹ chở chị em tôi lên sân vận động xã trên những chiếc xe đạp cũ, phía sau yên có buộc thêm cái gối mỏng cho chúng tôi ngồi đỡ đau. Quãng đường ấy ngày thường chẳng có gì đặc biệt, nhưng trong ngày Tết Độc lập lại như dài hơn và vui hơn.

Thị tứ hôm ấy cũng “thay áo mới” với cờ hoa, tiếng loa, tiếng hò reo. Các cô, các chị xúng xính váy áo biểu diễn văn nghệ. Đám trai tráng tranh tài trên sân bóng. Còn lũ trẻ chúng tôi chỉ chăm chăm nhìn những hàng quà bánh.
Với khoản tiền ít ỏi mà bố mẹ cho, chúng tôi phải tính toán mãi xem mua gì. Mua chiếc bóng bay thì không còn tiền mua kẹo. Mua đồ chơi thì phải nhịn quà. Có đứa được bố mẹ cho tiền, đứa khác không có thì đứng bên cạnh nhìn. Nhưng rồi chỉ một lúc sau, cả nhóm cùng chia kẹo, chuyền tay nhau đồ chơi và chẳng còn ai nhớ đó là món quà mình đã mua hay được cho. Có lẽ với trẻ con quê tôi ngày ấy, niềm vui được tính bằng những thứ giản dị như thế.

Những ngày ấy, bố tôi cũng thường kể về những cái Tết Độc lập khi ông còn bé. Điều được mong chờ nhất của các gia đình thời ấy là những phần quà, những lạng thịt, bao thuốc lá, gói trà… được chia theo nhân khẩu. Bữa cơm ngày tết chẳng có nhiều thức ăn, nhưng cả nhà quây quần bên nhau vẫn thấy ấm áp, vui vầy.
Nghe bố kể, tôi mới hiểu rằng mỗi thế hệ có một cách đón Tết Độc lập của riêng mình. Với thế hệ ông bà, đó là niềm vui, niềm tự hào khi đất nước có độc lập, chủ quyền. Với thế hệ bố mẹ, đó là niềm vui được có thêm một bữa cơm đủ đầy. Còn với thế hệ chúng tôi, Tết Độc lập là những niềm vui giản đơn khi có quà bánh, đồ chơi…

Rồi chúng tôi lớn lên. Những chiếc xe đạp cà tàng ngày nào được thay bằng xe máy, ô tô. Những hàng quà trước sân vận động cũng dần đổi khác. Điện thoại thông minh, mạng xã hội, những chuyến du lịch xa nhà khiến cách người ta đón Tết Độc lập hôm nay phong phú và đủ đầy hơn rất nhiều.
Đó là những sự đổi thay đáng mừng. Nhưng mỗi dịp Quốc khánh, giữa sắc cờ đỏ rực trên những con đường, giữa những bữa cơm sum họp và những cuộc vui rộn ràng, tôi vẫn bất giác nhớ về những mùa Tết Độc lập cũ.
Đón Tết hôm nay, tôi càng thấm thía giá trị của hai chữ “độc lập”, càng hiểu phía sau những niềm vui bình dị là cả một hành trình dài đất nước đã đi qua. Một mùa Tết Độc lập nữa lại về. Đất nước nay đã “đàng hoàng hơn, to đẹp hơn”, còn những mùa tết xưa vẫn ở lại vẹn nguyên trong ký ức.
Nguồn tin: Theo Báo Hà Tĩnh: